Chồng phá đồ đạc, đòi ly hôn chỉ vì 1 tháng đưa vợ 2 triệu nhưng đến lúc bố anh bị ốm đòi 100 triệu mà vợ không có


Loading...

Anh thử tính xem từ ngày sinh con anh đưa tiền cho em đến giờ liệu đã nổi 100 triệu chưa? Trong khi nuôi 2 đứa con và lo sinh hoạt cho cả nhà…

Cuộc sống ở quê vất vả nên em có tính tự lập từ nhỏ. Nửa ngày đi học nửa ngày em ra đồng làm với mẹ. Những lúc nhà hết việc em đi làm thuê cho người ta. Em chẳng được đi học thêm như các bạn nhưng em lại đỗ đại học. Ngày có giấy báo đỗ bố mẹ em chỉ khóc:

– Tiền đâu mà đi học con ơi. Bố mẹ không có tiền nuôi con đâu.

– Con có 3 triệu con đi làm thuê để dành được đây, bố mẹ cứ cho con đi học. Lên đó con sẽ tự đi làm lấy tiền chứ không xin tiền bố mẹ đâu.

Ảnh minh họa – nguồn internet

Nghe em nói đến đây bố em khóc tu tu như một đứa trẻ. Bố quyết định vay thêm 4 triệu cộng với 3 triệu em để dành đưa em lên thành phố. Đấy cũng là lần duy nhất em xin tiền bố mẹ cho tới ngày em học xong đại học. Nhập học xong em xin đi rửa bát luôn và kể từ đó ngoài thời gian học thì em toàn đi làm thêm.

Cũng may có tí thông minh nên dù em không có nhiều thời gian học nhưng chẳng bao giờ nợ môn cả. Em ra trường đúng hạn và tự xin việc cho mình. Tại công ty đó em và chồng em đã gặp nhau rồi yêu nhau. Anh người thành phố, tuy có vài điểm không ưa lắm nhưng khi đó mục đích của em là muốn trụ lại thành phố, anh lại cũng không chê hoàn cảnh xuất thân của em nên 2 năm yêu nhau bọn em kết hôn.

Mấy năm học đại học cộng với 2 năm đi làm em tiết kiệm được 100 triệu nhưng vốn đó của em chồng không biết. Ngày cưới muốn em được đẹp mặt bố mẹ cũng trao cho cái kiềng 5 chỉ. Lúc đầu em bảo em không lấy nhưng mẹ bảo vì 4 năm em học đã chẳng cho em được cái gì rồi, bà ép em phải nhận. Nhưng em lại đưa mẹ cuốn sổ tiết kiệm 100 triệu kia.

Cưới xong dạo vợ chồng em sửa lại căn nhà mà cả bố chồng đang ở cùng thì chồng em bảo bán cái kiềng đó đi, em cũng đồng ý. Em về nhà chồng được 1 năm thì sinh con đầu lòng. 2 năm sau thì sinh đứa thứ 2. Đẻ dày vất vả nhưng em vẫn cố gắng vừa chăm con vừa làm việc. Mẹ chồng mất rồi, bố chồng thì sức khỏe không tốt nên em cũng không nhờ được ai, chỉ biết cố gắng thôi.

Nhà em kinh tế ai người ấy giữ, có việc chung thì vợ chồng bàn nhau rồi góp tiền. Sinh con đầu thì mỗi tháng chồng đưa em 1 triệu nuôi con. Em nhận cũng chẳng chê gì, dù lúc đó em biết lương anh mỗi tháng hơn chục triệu. Sinh con thứ 2 xong mỗi tháng anh đưa em 2 triệu nuôi 2 đứa. Ngoài ra chẳng đưa thêm đồng nào dù em còn phải lo sinh hoạt cho cả gia đình.

Loading...

Mỗi lần bố chồng ốm đau em là người gọi bác sĩ rồi trả tiền thuốc. Em cũng không so đo tính toán hay bắt chồng trả tiền. 2 triệu nuôi 2 đứa con sao đủ, chưa kể sinh hoạt cả nhà nữa. Đứa nào 6 tháng là em cũng phải gửi tư vì không có người bế. Em lúc đó chỉ biết làm thêm mọi lúc mọi thời gian rảnh để kiêm tiền thôi. Em nghĩ tiền của anh anh để dành sau mua nhà hoặc phòng những việc lớn như ốm đau vì bố chồng em cũng yếu lắm. Ngày trước chồng cũng có bàn 2 đứa con trai thì kiểu gì cũng phải mua thêm 1 xuất đất.

Khi bé thứ 2 nhà em được 2 tuổi thì bố chồng em phát hiện ung thư. Ngay khi biết tin đó và bác sĩ nói bố em cần phải vào viện điều trị ước tính chi phí ban đầu cần 100 triệu, chồng em gọi cho vợ:

– Em chuyển cho anh 100 triệu để anh lo cho bố trong viện nhá.

– Cái gì cơ, em đào đâu ra 100 triệu.

– Đi làm bao năm lại bảo không có 100 triệu.

– Đi làm không phải tiêu à?

– Tháng nào tôi chẳng đưa tiền cho cô.

– Anh thử tính xem từ ngày sinh con anh đưa tiền cho em đến giờ liệu đã nổi 100 triệu chưa? Tháng 2 triệu không đủ tiền bỉm sữa chứ nói gì đến tiền ăn uống, tiền điện nước và ti tỉ khoản khác. Một mình em gồng gánh lắm mới lo được như thế đấy. Tiền của anh đâu?

Chồng không nói gì mà tắt máy luôn. Tối đó về tới nhà anh làm um lên rồi chửi bới em:

Ảnh minh họa – nguồn internet

– Cô đi làm bao năm tiết kiệm tiền gửi về cho bố mẹ cô nên giờ 100 triệu không có lo cho bố chồng chứ gì?

– Tôi làm gì có tiền mà lo cho bố mẹ tôi? Anh là con trai ông, mỗi tháng chỉ phải chi có 2 triệu nuôi con thì tiền thừa đâu mà không lo được cho bố mình lại phải hỏi tới vợ.

– Đàn bà các cô phải chắt bóp chi tiêu, còn đàn ông chúng tôi làm sao giữ được tiền.

– Không giữ được sao không đưa tôi giữ cho, chắc sợ vợ ăn mất à. Thế nên giờ đừng có trách tôi.

– Cô còn cuốn sổ tiết kiệm 100 triệu gửi mẹ cô đấy.

– Anh…

Hóa ra chồng em đọc được tin nhắn em nhắn với chị họ nên biết chuyện này.

– Đấy là tiền của tôi trước khi cưới tôi cho bố mẹ tôi và việc của tôi. Anh phải tự lo cho bố anh đi.

Chẳng ngờ nghe đến đây chồng em nổi điên đập phá hết đồ đạc rồi viết đơn ly hôn. Em điên quá em kí luôn rồi, em nhất quyết không bỏ 100 triệu của em ra, nếu như thế thì chồng em sẽ càng ngày càng ỷ lại. Em biết chắc chồng em có tiền nhưng không muốn bỏ ra. Chẳng biết anh ta đang toan tính làm gì nhưng quả thật cuộc hôn nhân của bọn em không thể tiếp tục được nữa rồi. Sống với 1 người chồng thế này em sẽ khổ suốt đời thôi.

Nguồn: http://webtintuc.com/thang-dua-2-trieu-de-nuoi-2-con-luc-bo-ung-thu-hoi-100-trieu-vo-khong-co-254634.html

Loading...

Like it? Share with your friends!

189
1 share, 189 points

Comments

comments

Powered by Facebook Comments