Chỉ còn 1 tuần nữa đón con chào đời thì thai bất ngờ bị lưu, vợ tôi ngày nào cũng đòi xách làn đi đẻ đến mức phát điên


Loading...

Cô ấy nhét túi vải vào bụng, cứ lẩm bẩm gọi con. Lại còn đòi xách làn đi đẻ suốt ngày. Ai can cũng không được. Lúc nào cũng phải có hai người túc trực chăm sóc.

5 năm mong ngóng đợi chờ cuối cùng vợ chồng tôi cũng được hưởng hạnh phúc làm cha làm mẹ thực sự chứ không phải là trong giấc mơ nữa. 5 năm, quãng thời gian quá dài, quá nhiều mệt mỏi, áp lực với đôi vợ chồng hiếm muộn như chúng tôi. Nhưng giờ đây tất cả đã là quá khứ rồi, tương lai đang mở ra trước mặt chúng tôi. Tương lai đó chắc chắn sẽ rất hạnh phúc vì chúng tôi đã có con đồng hành.

Có ai cưới nhau mà lại không muốn tình yêu của mình đơm hoa kết trái đâu chứ. Nhiều lúc mệt mỏi, cũng muốn buông tay lắm khi tất cả nỗ lực của mình đều bị vùi lấp. Thế nhưng tình yêu, niềm tin đã níu kéo chúng tôi lại với nhau. Tôi tin rằng dù thế nào đi chăng nữa thì may mắn cũng sẽ nhất định mỉm cười với chúng tôi.

Những ngày vợ mang thai chúng tôi luôn cẩn thận vô cùng. Mọi đồ ăn, thức uống của vợ đều được chuẩn bị rất chu đáo, đảm bảo an toàn, sạch sẽ. Vợ tôi cũng ở nhà nghỉ dưỡng thai, tập thể dục nhẹ nhàng chứ không đi lại mạnh.

Nguồn Internet

Thi thoảng để vợ thoải mái hơn, ở trong nhà đỡ bí bách, tôi đưa vợ đi xem phim, về quê ngoại hay một chuyến dã ngoại ngắn ngày ở ngoại ô thành phố. Miễn sao vợ tôi cảm thấy vui vẻ, thoải mái nhất là được. Chuyện vợ chồng chúng tôi cũng kiêng hoàn toàn luôn để đảm bảo an toàn cho con.

Bản thân tôi lúc đó thực sự chẳng nghĩ được gì nhiều đâu. Với lại cả tâm sức, thời gian đều dồn lại hết cho con, chỉ mong con và vợ luôn khỏe mạnh nên tôi chẳng nghĩ gì đến bản thân mình đâu.

Vậy mà chẳng ngờ được, bao nhiêu tâm sức của hai vợ chồng lại đổ hết xuống sông xuống biển như thế. Vợ tôi cả thai kì đều diễn ra rất khỏe mạnh. Nhưng tháng cuối thì bỗng có chút bất ổn. Bác sĩ nói có thể mổ lấy con sớm thế nhưng vợ tôi tính vốn cẩn thận, lại nghĩ rằng sinh non con sẽ không khỏe dù có chăm sóc tốt thể nên cứ cố giữ con trong bụng mẹ chờ đủ ngày đủ tháng.

Loading...

Mọi chuyện vẫn được bác sĩ theo dõi sát vậy mà chỉ còn 1 tuần nữa là đến ngày sinh nở thì vợ tôi lại đau bụng quằn quại nhập viện cấp cứu gấp. Cả nhà tôi cuống cả lên. Sợ hãi hơn khi hơn 2 tiếng trong phòng cấp cứu thì bác sĩ lại đi ra với những giọt nước mắt và cái cúi đầu:

– Thai lưu, chúng tôi rất tiếc. Mong gia đình nén đau thương và động viên sản phụ.

Tôi ngã gục ngay tại cửa phòng sinh. Nguyên nhân không phải từ phía các bác sĩ, họ đã rất nhiệt tình với vợ chồng tôi rồi. Có trách cũng chỉ trách duyên phận của chúng tôi và con mỏng quá, chỉ gặp nhau được đến vậy. Tôi cố gắng kìm nén lại vì tôi còn phải là chỗ dựa tinh thần cho vợ nữa.

Ảnh minh họa

Vợ tôi tỉnh lại, biết mất con, cô ấy gần như hóa dại, cứ gào khóc thảm thiết, bác sĩ buộc phải tiêm thuốc an thần cho cô ấy. Cô ấy được xuất viện về nhà sau 3 ngày nhưng tình trạng cũng chẳng thể nào khá hơn.

Cô ấy nhét túi vải vào bụng, cứ lẩm bẩm gọi con. Lại còn đòi xách làn đi đẻ suốt ngày. Ai can cũng không được. Lúc nào cũng phải có hai người túc trực chăm sóc cho vợ tôi. Nhưng chỉ trông chừng được con người, con tâm lý của vợ tôi, cô ấy vì quá sốc, quá sợ hãi mà chẳng còn bình thường được nữa, nếu như không muốn nói là vợ tôi, cô ấy đã hóa dại.

Cô ấy đã chẳng còn nhận ra được bất cứ ai, kể cả tôi. Cả ngày chẳng chịu tắm rửa, ăn uống gì, ngất đi được một tí, tỉnh dậy rồi thì lại đòi xách làn đi đẻ. Kể cả tôi, lúc mà nổi giận lên vợ tôi cũng bất chấp mắng chửi, túm tóc. Nhưng thay vì giận dữ, tôi lại càng thương cô ấy nhiều hơn. Nỗi đau cả hai đều như nhau nhưng vợ tôi, là một người mẹ, trực tiếp cảm nhận được con, sẽ đau đớn hơn tôi vạn lần.

Cô ấy ngồi cười ngây dại cả ngày, cứ ôm con búp bê vải mà gọi con, đòi pha sữa, đòi tắm cho nó nữa. Cả nhà tôi bàn nhau phải đưa vợ tôi đi chữa. Đó là điều chắc chắn, nhưng tôi chỉ thấy thương, thấy xót xa, giá như ông trời đừng nghiệt ngã với vợ chồng tôi thì giờ vợ tôi sẽ chẳng phải khổ thế này.

Nguồn: http://webtintuc.com/chi-con-1-tuan-nua-don-con-chao-doi-thi-thai-bat-ngo-bi-luu-vo-cu-doi-di-de-284447.html

Loading...

Like it? Share with your friends!

191
191 points

Comments

comments

Powered by Facebook Comments