Dành 1.5 chỉ vàng mua nhà, mẹ già bị vợ chồng con nuôi lấy sạch: Bao năm bán vé số vẫn cười


Loading...

Mùa ‘dịch’ – bao nhiêu người gặp khó khăn, bao nhiêu người thất nghiệp nhưng có lẽ,  tội nhất vẫn là những người nghèo, bởi họ phải chạy ăn từng bữa và kiếm chỗ ngủ từng đêm.

Thế nhưng, trong tận cùng bi đát vẫn còn đó nhiều tấm gương cao thượng, là tấm gương cho cuộc đời, ví như câu chuyện của cụ bà bán vé số sau sẽ khiến chúng ta rưng rưng xúc động.

Cụ bà ngủ tối ngủ hành lang, ngày đi bán vé số (Ảnh: VietNamNet)

Ngồi tựa lưng vào chiếc ghế đá bên ngoài một quán cà phê, bà Nguyễn Thị Thay nở nụ cười tươi tắn. Nhiều người đi ngang trêu bà: ‘Hôm nay đắt khách lắm hay sao mà bà vui thế?’. Bà đưa xấp vé số trên tay: ‘Còn bao nhiêu đây nè. Đi một chút nữa là hết thôi …’.

Bà Thay năm nay tròn 80 tuổi, là người gốc Huế. Xa xứ đã nhiều năm nhưng giọng nói của bà vẫn còn phảng phất tiếng địa phương. Bà kể, những ngày nghỉ bán vì dịch, bà được rất nhiều người giúp đỡ.

Dù không nhiều, khi vài chục ngàn, lúc một hộp cơm, chai nước nhưng cũng đủ để bà sống một cách vui vẻ. Điều ít ai ngờ được là tuy bà rất nghèo nhưng khi gặp những mảnh đời cơ nhỡ hơn, bà sẵn lòng giúp đỡ, khi thì một chút tiền, khi một chút cơm.

Tâm sự về đời mình, bà dịu giọng: Tôi sinh ra và lớn lên ở Huế. Mồ côi cha mẹ từ nhỏ, những năm đầu của thập niên 1960 tôi tình cờ gặp được ông nhà tôi từ Sài Gòn ra theo học trường Nông Lâm. Sau đó, chúng tôi đưa nhau vào nam chung sống.

Chúng tôi sống với nhau nhiều năm không có con. Năm 1966 chúng tôi xin một đứa con nuôi cho vui cửa vui nhà. Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi qua đến năm 1982 bất ngờ ông nhà tôi qua đời sau một tai nạn trong lúc làm việc ở Bình Dương.

Cụ bà được hàng xóm nhiệt tình giúp đỡ (Ảnh: VietNamNet)

Sau đó, tôi vào làm công nhân cho Công ty xe khách liên tỉnh Miền Đông. Nhờ vậy tôi nuôi được con và cho con đi học đến hết lớp 3. Sau đó, nó theo học nghề thợ cơ khí được vài năm ra nghề làm việc có được đồng ra đồng vô.

Năm 1987, do bệnh nhiều nên tôi nghỉ việc và sau đó bắt đầu sống bằng nghề vé số đến giờ. Năm 1990, tôi mua được căn nhà ở quận Tân Phú với giá 1,3 lượng vàng. Hai mẹ con về đó chung sống. Trong một lần đi nhậu với bạn bè, con quen một cô gái rồi cô gái đó mang thai nên đưa về luôn.

Một thời gian sau, chúng bán mất căn nhà của tôi rồi cao chạy xa bay, không bao giờ về thăm tôi nữa. Nhưng thôi, tôi cũng không buồn phiền gì nữa, coi như mình không còn duyên nợ với con thôi.

Loading...

Giờ đây, mặc dù nằm ngoài hành lang chung cư nhưng, tôi vẫn có đèn có quạt mà những thứ này là do tấm lòng của bà con. Quần áo, tắm giặt có người giao cho chìa khóa, muốn sử dụng lúc nào cũng được. Mỗi ngày tôi có thể kiếm được 100.000đ nhờ vào vé số.

Chi phí cho sinh hoạt nếu còn dư tôi san sẻ cho nhiều người cùng cảnh ngộ. Tôi không màng gì hết, chỉ giữ cho mình chút thanh thản, niềm vui tươi để sống trọn cuộc đời. Già rồi cũng không còn lâu đâu.

Nhiều lần, mọi người xung quanh đề nghị đưa bà vào viện dưỡng lão nhưng bà không đồng ý. “Bà bệnh, bà con mua thuốc cho bà, bị bệnh nặng thì bà con sẽ đưa vào bệnh viện và nếu đến một ngày nào đó bà ra đi thì cả cộng đồng sẽ chung tay lo cho bà thôi’, người giúp bà tâm sự.

Chẳng hiểu sao, chỉ là một câu chuyện rất nhỏ nhưng lại có biết bao cảm xúc ùa về, vừa buồn vừa vui. Vui là bởi bà nghèo nhưng sống tình nghĩa, biết san sẻ cho cộng đồng.

Dù thời điểm khó khăn nhất là khi dịch bệnh bùng phát, bà chẳng thể mưu sinh thì bà vẫn cứ cho đi, không cần nhận lại. Tấm lòng thảo thơm ấy, hiếm có ai làm được

Vui hơn nữa là người dân xung quanh yêu mến bà, quý trọng bà và luôn giúp đỡ cho bà – một cách nghĩa tình và chân thành nhất Họ tuy không cùng dòng máu, không huyết thống nhưng sẵn sàng đứng ra lo liệu cho bà – nếu một ngày bà mất đi.

Vậy mà chua chát làm sao, đứa con nuôi mà bà từng bỏ công chăm sóc bao năm trời lại trở thành kẻ bất hiếu vô ơn, cướp trắng những đồng tiền, mảnh đất cuối cùng của người mẹ già cả đời tích cóp. Hành vi ấy thật táng tận lương tâm bởi không có cụ bà, chắc gì anh ta đã được tồn tại trên cõi đời, được sống trong yêu thương và bảo bọc.

Hình minh họa (Ảnh: Internet)

Nhưng thôi, đời có quy luật rõ ràng, vay trả nhanh lắm. Hôm nay anh đối xử với mẹ cha thế nào thì mai sau con cái cũng sẽ làm y như vậy. Phải đến lúc nhắm mắt xuôi tay, anh mới biết bản thân mình tệ hại ra làm sao. Thậm chí người dưng nước lã còn giúp nhau, đằng này mẹ của anh nhưng anh lại thờ ơ và mặc kệ.

Còn riêng với cụ bà, không phải ngẫu nhiên mà hàng xóm xung quanh lại dành tình cảm sâu đậm đến thế, bởi vì bà là một người phụ nữ quá cao thượng xứng đáng được yêu thương. Cảm ơn lắm vì giữa xã hội này, sau bao trái ngang và đau khổ thì tình người vẫn ở lại bên ta.

Nguồn: https://www.webtretho.com/f/ngam-chuyen-doi/danh-15-chi-vang-mua-nha-me-gia-bi-vo-chong-con-nuoi-lay-sach-bao-nam-ban-ve-so-van-cuoi?utm_source=facebook.com&utm_medium=social&utm_campaign=WebtrethoPage&fbclid=IwAR16V7tFKaaBsaGQzVYINFBr90_xakYUX4hR7Kg6omYmfKTkwNBfOSCIF6Y

Loading...

Like it? Share with your friends!

150
150 points

Comments

comments

Powered by Facebook Comments