Nhà có khách, con đói em vạch áo cho bú mà chồng lao vào đánh túi bụi: Loại đàn bà không biết giữ thể diện


Loading...

Giờ em mới thấm câu “lấy chồng như đánh bạc”, em chọn nhầm chồng, thua cả canh bạc cuộc đời. Nghĩ mà nó chán.

Chồng em tính gia trưởng, bảo thủ lắm. Từ ngày lấy nhau, chưa bao giờ anh động chân động tay giúp vợ việc nhà. Trong đầu anh ấy, đàn ông sinh ra là để đầu đội trời, chân đạp đất. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà, chỉ anh có quyền định đoạt. Vợ không bao giờ được phép lên tiếng. Em động nói, anh lại chép miệng:

“Đàn bà biết gì”.

Nói về phần em, học tài chính đi làm được 3 năm. Sau cưới chồng yêu cầu nghỉ việc ở nhà lo vun vén gia đình, chăm con cái. Lúc đầu em phản đối, anh đập bàn luôn:

“Cô chỉ được lựa chọn 1 trong 2. Gia đình hoặc sự nghiệp”.

Chồng em thu nhập cao, anh nói không lấy vợ về kiếm tiền. Nghĩ thôi thì trời không chịu đất, đất phải chịu trời. Sau em đành phải gác bỏ sự nghiệp, lui về sân sau chuyên lo chửa đẻ, cơm nước phục vụ nhà chồng.

5 năm 3 đứa con em đẻ theo ý chồng. Một mình ở nhà chăm con với bố mẹ già. Vợ chồng em lại còn là trưởng nữa nên em vất lắm, cứ tối ngày quay cuồng với toàn việc là việc. Ấy thế mà trong mắt chồng, em như thể là sung sướng kiểu ngồi mát ăn bát vàng ấy. Động tí lại hỏi:

Loading...

“Cô ở nhà làm cái gì mà mỗi bữa cơm nấu không ra hồn?”.

Hoặc: “Chỉ ăn với chơi, chăm con cũng không xong”.

Hôm qua, nhà có giỗ, em dậy từ 4h sáng nấu 4 mâm cỗ. Chồng ngủ tới 8h mới dậy, cũng chẳng trông con cho em. Khoảng 11h, cả nhà đang ngồi ăn, con út nhà em thức giấc khóc ầm. Em vội vào bế con ra vừa ăn vừa dỗ dành nó. Con bé khát sữa mẹ rúc tìm ti. Nghĩ toàn người trong nhà với nhau, em tiện vạch luôn áo cho con bú. Không ngờ chồng em ngồi mâm bên cạnh nhìn thấy thế, đỏ mặt đi sang dúi đầu em xuống mâm chửi:

“Cô đúng là cái loại đàn bà vô ý thức. Mình cô có vú cho con bú hay sao mà phải ngồi giữa nhà vạch áo”.

Cứ thế anh túm em tát lấy tát để, cũng may có mấy cô chú trong họ chạy lại can, nói mãi anh mới chịu thôi không đánh vợ nữa.

Mọi người về hết, chồng em vẫn tiếp tục đay nghiến em không có não, không biết liêm sỉ. Thật sự em thấy chán chồng quá các chị a. Cảm giác lấy chồng mà như đi ở tù ấy. Nếu không phải vì 3 đứa con chắc em ly hôn luôn cho đỡ khổ.

Nguồn: https://www.webtretho.com/f/chuyen-gia-dinh/nha-co-khach-con-doi-em-vach-ao-cho-bu-ma-chong-lao-vao-danh-tui-bui-loai-dan-ba-khong-biet-giu-the-dien?utm_source=facebook.com&utm_medium=social&utm_campaign=WebtrethoPage&fbclid=IwAR1YFBASha852klIllWddsVRC4dfU69zaknFLIYcGT51v4CsNB7dtjBuHdA

Loading...

Like it? Share with your friends!

168
1 share, 168 points

Comments

comments

Powered by Facebook Comments